– Ai muôi con Chuột Lắt
lớn khôn? Không có tao, nó được như ngày nay sao? Mày mà còn lộn xộn, tao ... gả
chồng sớm cho nó luôn đấy.
Hiếu nhìn mẹ nảy lửa.
Cát Tường vội đưa cho Hiếu ly cà phê:
– Anh uống đi rồi về
nhà!
– Không uống!
Hiếu đi luôn ra đường,
lòng ấm ức. Mười mấy năm nay rồi, mẹ của anh luôn có lối cư xử bất công như vậy.
Anh bênh vực cho Cát Tường, rồi ba nữa, đôi khi ầm ĩ trong nhà rồi đâu cũng vào
đấy, mẹ của anh vẫn không thay đổi. Có phải vì bà quá ganh ghét với mẹ của Cát
Tường rồi chuyển qua đến đời con gái người ta?
Hiếu đi rồi, bà Hiển
quay sang quát Cát Tường:
– Vì mày mà lúc nào
trong nhà tao cũng có chuyện. Tao không hiểu cho đến lúc nào mới không nhìn thấy
bộ mặt đáng ghét của mày nữa. Coi ai đó, mày ưng họ rồi theo họ luôn giùm tao.
Cát Tường cúi đầu.
Cô biết là mợ mình nói như vậy chứ chưa chắc bà chịu gả cô đi vì ai sẽ làm công
việc nhà. Chính nhờ cô mà quán nước này mấy năm qua mới thu hút được khách. Cô
đã quá quen với những lời này, nên trở thành nhàm tai, có buồn cũng vậy thôi.
Còn cha cô nữa, mười hai năm nay, ông định cư luôn ở xứ người, có lẽ ông đã
quên mẹ cô, quên người thôn nữ từng được ông hò hẹn đã tin tưởng trao thân.
Ông có biết chăng,
có một đứa con nhỏ mong mỏi mong mòn điều huyền diệu là một ngày nào đó nhìn thấy
được cha mình. Ngày đó chắc không bao giờ có.
Mười giờ đêm, may
là có ông Hiển, Cát Tường được cho về nhà. Đi ngang qua nhà văn hóa, tiếng hát,
tiếng đàn từ trong vọng ra khiến Cát Tường quẹo ngay vào. Hiếu đang ngồi bên bộ
trống, điệu nhạc kích động “phê” quá.
Anh gõ như điên, đầu
cũng lắc lư theo nhịp tay. Cát Tường len vào, cô gọi khẽ:
– Anh Hiếu!
Hiếu nhìn lên, anh
tươi ngay nét mặt:
– Vào đây, Lắt!
Nữa rồi! Không “Chuột
Lắt” thì anh gọi cô bằng tên “Lắt” và nhất định không chịu sửa. Cô len vào gần
hơn. Hiếu mỉm cười:
– Một lát, em lên
hát một bài nha!
– Thôi đi, em đang
mệt gần chết!
– Lấy ghế ngồi đi!
Cát Tường nhìn
quanh. Có ghế trống đâu mà ngồi, đông quá. Cô lắc đầu và đứng cạnh Hiếu, nhưng
rồi cô cũng bị tiếng đàn và tiếng trống quyến rũ, nên vỗ vai Hiếu:
– Anh Hiếu! Em lên
hát nghe!
– Ừ. Để anh nói với
thằng Khánh!
Cát Tường bước lên
bục, tay cô cầm mi-crô. Có nhiều lần đi theo Hiếu, nên cô dạn dĩ. Trông thấy
Cát Tường, những tiếng huýt sáo bên dưới, đồng thời tiếng nhiều người nhao nhao
lên:
– Hát bài “Có một
buổi chiều nào” đi, Cát Tường ơi!
Cát Tường mỉm cười,
gật đầu. Cô hắng giọng nhẹ rồi cất cao giọng hát:
“Bỗng một ngày nào
anh chợt nhận ra em.
Một người xa lạ tự
nhiên quen.
Từ lúc ấy lòng anh
như trẻ mãi.
Và lòng em cũng vô
tình thơ dại.
Ta yêu nhau không một
lý do nào.
Khắp đất trời mới mẻ
lạ lùng làm sao ...”.
– Bis ... Bis ...
Tiếng “Bis ... Bis”
yêu cầu hát tiếp ồn ào quá khiến Lập Quân ngước nhìn lên. Anh ngạc nhiên nhận
ra cô gái buổi sáng trong quán cà phê, đúng hơn là anh nhớ nhiều đến đôi mắt của
cô, đôi mắt nai tơ như ngơ ngác vậy. Giọng hát của cô cao vút trong vắt chợt
làm anh rung động.
Ta yêu nhau không một
lý do nào.
Khắp đất trời mới mẻ
lạ lùng làm sao ...
Lập Quân đẩy nhẹ cửa
phòng Quý Hải và bước vào:
– Cô gái hôm nọ có
tìm anh không vậy?
– Không. Tôi định
đi tìm cô ta đây. Hôm đó có nói gì được đâu.
– Anh biết tối qua
tôi gặp cô ta ở đâu không? Ở Nhà Văn Hóa Thanh Niên quận. Cô ta lên ca, giọng
ca khá tuyệt vời, có lẽ là nhờ ông anh vốn là một tay trống.
Quý Hải mỉm cười:
– Vậy nữa! Hay là
trưa nay mình đi tìm cô ta đi. Tôi chọn được hai người nữa, nhưng sao vẫn muốn
cô ta đóng vai chính cho bộ phim.
– Ừ, đi thử xem! À,
để tôi lên gặp ông “bô” cái đã, không hiểu gọi có chuyện gì đây.
Lập Quân quay ra,
anh đi lên lầu và gõ cửa phòng ba.
– Ba gọi con.
– Ờ. Con vào đây đi!
Ông Lập Bằng giấu vội
bức tranh vào ngăn tủ. Ông đã trở về hai năm nay, và có ý tìm lại đứa con gái của
mình. Nhưng vợ chồng Út Hiển đã dọn đi, ông không thể đăng tin trên báo tìm
con, còn thám tử tư thì chẳng lần ra một chút tung tích nào.
Ông đóng ngăn tủ lại,
đứng lên:
– Con và Quý Hải định
bao giờ thì bắt đầu bấm máy cho bộ phim mới đây?
– Anh Hải chọn được
ba người cho vai nữ chính, nhưng rồi ảnh đổi ý, muốn chọn người khác. Có điều
cô này còn đi học phổ thông và chưa biết đóng phim là gì cả. Nhưng con nghĩ, biết
đâu cô ta sẽ đóng phim được. Tối qua, tình cờ con gặp cổ hát trên sân khấu,
cũng biết diễn xuất lắm.
– Vậy hả! Thử xem rồi
gút lại để bắt đầu cho bộ phim mới đi.
– Dạ. Ba gọi con
lên có chuyện gì nữa không ba?
– Không!
– Vậy con xuống nhà
nghen ba!
Còn lại một mình,
ông Lập Bằng lại mở ngăn tủ. Bức ảnh bán thân ngả màu vàng, ông còn giữ đây mà
người của năm nào chỉ còn là một nắm đất lạnh lùng.
Có lẽ cô rất trông
ông về, nhưng ông thì cứ mãi con chim bay đi, bay đi mãi trong bầu trời xanh.
♫ Tìm nhac mp3 ♫